thongtinsuckhoehangngay.com

Bài viết 07/2017

Năm dài tháng rộng, chúng ta theo đuổi mãi những thứ hư vô, quay đầu nhìn lại chỉ chính mình tổn thư

Năm dài tháng rộng, chúng ta theo đuổi mãi những thứ hư vô, quay đầu nhìn lại chỉ chính mình tổn thương.Mà, thanh xuân của chúng ta có ai chưa từng phải khóc, phải đau lòng?Dĩ nhiên có những người sinh ra là để gặp nhau, yêu nhau, để bên nhau trọn đời. Đáng tiếc, chúng ta không có cái duyên được gọi là lần đầu gặp gỡ, định một kiếp người. Chúng-ta-không!#ThúyNhân

Em nhớ nhé trên đời còn người tốt, Cũng biết nâng niu những chân thật ở đời, Em có mệt nhưng hãy đừn

Em nhớ nhé trên đời còn người tốtCũng biết nâng niu những chân thật ở đờiEm có mệt nhưng hãy đừng tuyệt vọngHoa chịu gió trời sẽ hạnh phúc sớm thôi!Em nhớ nhé giữa biển người xa lạThành thật, an nhiên và vững bước chân mìnhMai này dậy trong căn nhà ấm ápKéo nhẹ cửa ngoài sẽ thấy được bình minh.Em nhớ nhé, phải làm người chung thủyGiữa những đổi thay ta định phải kiên...

Tôi ngồi kể chuyện ngày xưa, À không! Chắc cũng mới vừa đây thôi, Người rằng thương chỉ mình tôi, Mà

Tôi ngồi kể chuyện ngày xưaÀ không! Chắc cũng mới vừa đây thôiNgười rằng thương chỉ mình tôiMà nay người đã một đôi với "người".Tôi vẫn khóc, tôi vẫn cườiMà không thể có niềm vui thuở nàoNgười qua bảo "đồ làm cao!"Mà tôi đâu có lòng nào để yêu.Tôi vẫn thế, vẫn tự kiêuNgười đâu biết bởi vì yêu một người.#ThúyNhân

Khi lớn rồi thì phải chấp nhận thôi, Những người đến đi trong cuộc đời mình đó, Biết là vậy và lòng

Khi lớn rồi thì phải chấp nhận thôiNhững người đến đi trong cuộc đời mình đóBiết là vậy và lòng đã rõNhưng vẫn cứ buồn vì những thứ đã xa.Khi lớn rồi thì phải biết vị thaĐiều tuy "thật thà" nhưng làm ta đau đớnCoi sự đã qua cho ta thêm chút vốnĐể hiểu thêm một ít về đời.Khi lớn rồi thì phải chấp nhận thôiKẻ đã xa xôi mình quên trong thầm lặngMình đã đi qua bão giông và...

PHƯỢNG ƠI, Tay em nâng ngang gió, Cánh phượng hồng rưng rưng, Giọt nắng gầy ngơ ngác, Tiếng ve rơi n

PHƯỢNG ƠITay em nâng ngang gióCánh phượng hồng rưng rưngGiọt nắng gầy ngơ ngácTiếng ve rơi ngập ngừngBỗng dưng lòng sực nhớTuổi ô mai xa rồiĐạo đời đan kín lốiBước gập ghềnh, Phượng ơiHộc bàn còn giấu kínDòng lưu niệm trưa hèTiếng trống trường neo giữMột khoảng trời nghiêng chePhượng ơi, mình xa nhéTóc xanh mãn học đườngCánh đồng xa vẫy gọiVỗ về miền yêu thương.NQT- 25/6*...

EM VỀ, Bến đò thưa thớt người qua, Để rơi nước mắt đường xa em về, Từ thời chân đất nón mê, Em bơi n

EM VỀBến đò thưa thớt người quaĐể rơi nước mắt đường xa em vềTừ thời chân đất nón mêEm bơi ngược bến sông quê đến giờDấu chân để lại đôi bờQua bao năm tháng phai mờ còn đâuEm đi biết mấy lần cầuVẫn chưa có được làm dâu một ngàyBây giờ quê đó em đâyMà xa như thể chân mây cuối trờiNgười quen chả thấy người ơiĐể ai khắc khoải nửa đời bôn ba.NQT- 23/6

MỘT MÌNH, Ừ một mình thì có làm sao nhỉ ?, Vẫn yêu đời và thi vị đấy thôi, Một chút buồn giữa lặng l

MỘT MÌNHỪ một mình thì có làm sao nhỉ ?Vẫn yêu đời và thi vị đấy thôiMột chút buồn giữa lặng lẽ đơn côiLại ngỡ hồn được trôi vào vô thức.Một mình thôi có gì phải ấm ứcKệ người ta đâu bức bối làm chiChẳng yêu ai và cũng chẳng nghĩ gìThì làm sao trên mi vương lệ ướt.Được một mình gối đầu lên cỏ mướtGiữa đêm thanh lả lướt ánh trăng ngàNghe thì thầm tiếng gió hát...

ANH QUÊN RỒI, Anh quên rồi những chiều mùa hạ ấy, Phượng bên hiên đỏ cháy nỗi cồn cào, Chắc hôm nay

ANH QUÊN RỒIAnh quên rồi những chiều mùa hạ ấyPhượng bên hiên đỏ cháy nỗi cồn càoChắc hôm nay tại bởi nắng hanh haoNên bỗng thấy nôn nao như nghẹt thở.Anh quên rồi nụ hôn đầu bỡ ngỡKhoé môi xinh rạng rỡ trên khuôn ngàChẳng qua là bất chợt thấy cánh hoaMàu son thắm cứ nhoà lên khoé mắt.Anh quên rồi con đường xanh ngăn ngắtLá me bay se sắt cả khoảng trờiLà vô tình gió cơn gió đến...

TÔI CHẲNG MUỐN, Tôi chẳng muốn nỗi buồn là tri kỷ, Chiếm vào hồn từng ý nghĩ vu vơ, Để từng đêm lại

TÔI CHẲNG MUỐNTôi chẳng muốn nỗi buồn là tri kỷChiếm vào hồn từng ý nghĩ vu vơĐể từng đêm lại thao thức thẫn thờLẻ loi ngắm trăng mờ bên hiên vắng.Tôi chẳng muốn cứ một mình thầm lặngTự dắt mình nhặt nắng lúc chiều phaiCố hong khô lệ đẫm tháng năm dàiThương dĩ vãng còn hoài trong nỗi nhớ.Tôi chẳng muốn đôi khi lại lo sợNghĩ ngày mai trắc trở với gian nanMột bóng côi thui...

THẾ LÀ HƠN, Em thật lòng rằng có biết tôi đau, Nhưng

THẾ LÀ HƠNEm thật lòng rằng có biết tôi đauNhưng...Cũng được, có gì đâu đáng nóiMột chút chân tình vẫn tốt hơn nghìn lần giả dối.Lỗi tại ai đâu! Cuộc sống thế thôi mà!Điều hơi buồn: Mai ta phải chia xa,Người có lỗi chưa một lần sám hốiVẻ thanh thản cố giấu che những lần tim mình nhức nhốiQuá bàng hoàng trước tiếng sét Tây Nguyên.Ốm đau chi để day dứt triền miênMong được...